Please wait

Read this article in English

Cho nên mình phải hiểu sự sai lầm của chính mình mà ăn năn hối cải, trở về với sự chánh giác. Cọng cỏ còn có giá trị mà tôi bán không ai mua, tôi tới nhà người ta ghét! Tôi lý luận quá thái làm động loạn cho mọi người, thì làm sao mà hữu ích cho xã hội, cho nhân quần? Cho nên đó là một cái tội rất nặng, đó là một cái bản án các bạn đang mang, và các bạn không chịu nhìn nhận cái án của các bạn thì không bao giờ giải thoát đươc. Cho nên mình tu mình hiểu cái bản án của chính mình. Tranh chấp, tự ái, đó là một bản án đó các bạn, mà các bạn bỏ tự ái, bỏ sự tranh chấp, thì các bạn hòa tan với các giới, thì các bạn làm đại sự, đâu có làm tiểu sự. Xưng danh ông này, ông nọ mà tranh chấp thì lúc đó các bạn là một tiểu nhơn, đâu có phải đại nhơn? Một đại nhơn phải tha thứ và thương yêu, tình như tình Trời, tình như tình mẹ, tình như tình cha. Lúc đó mới thấy có giá trị. Cho nên chúng ta học trong lý luận, trong trường, trong này trong kia, đường xây dựng cho chúng ta tiến tới sự thanh nhẹ, không đem chúng ta vào trong kẹt, mà chính ta đã đem ta vào chỗ kẹt mà không hay.