Please wait

Read this article in English

Ngày hôm nay chúng ta đã làm cha, làm mẹ thế gian rồi. Chúng ta thấy cái cơn nhồi quả, nhờ cơn nhồi quả này chúng ta mới có thức tâm. Tôi lấy tâm lành tôi nuôi dưỡng con. Tôi lấy tâm lành tôi tưởng nhớ Trời Phật mà tôi chưa có tinh thần phục vụ như Trời Phật, thành ra tôi phải gặp nạn. Mà cái nạn đó để chi? Nạn để cho tôi thức tâm. Càng thức tâm tôi thấy tôi thiếu khả năng phục vụ. Tôi đã vun bồi ý chí phục vụ đó. Kiếp này không xong thì kiếp sau tôi nguyện phục vụ cho tới cùng, tới vô cùng, vô tận. 

Đó là cái tinh thần, đó là cái tinh thần quý hoá và cái tinh thần THÓAT NẠN TAI TẠI THẾ.

Thì ở thế gian không hiểu, nói: “Chu cha… tôi làm cái chuyện lỗ vốn!” Không phải lỗ đâu các bạn. Các bạn có tinh thần phục vụ cao chừng nào thì các bạn lời trọn, không có bao giờ bị mất. Tâm lẫn thân vẫn an. Các bạn biết lo cho tất cả mọi người thì mọi người sẽ thường độ các bạn, sẽ quý các bạn, sẽ tưởng các bạn. Các bạn đi đến đâu cũng có những luồng điển đó, cũng như cái… cái liên đài để độ cho các bạn tiến. Các bạn thấy chưa?

Phục Vụ Của Cải Vô Tận

Các bạn phục vụ nhiều chừng nào, các bạn mới thấy giá trị của Thượng Đế đã và đang phục vụ; giá trị của Từ Mẫu đã và đang phục vụ; thì cái chữ “Phục vụ” của các bạn được trở nên vàng rồi! Tiền bạc thế gian không đổi được tinh thần phục vụ của các bạn: toàn là phát tâm hy sinh phục vụ, thật sự quên mình! Đó là trở về với của cải vô tận của bạn!