Please wait

Read this article in English

Đức Thầy giảng về Nam Mô A Di Đà Phật

(Trích Khoá Học Kinh A Di Đà Melbourne, Úc Châu 1986)

Cho nên những lời phân giải về Nam Mô A Di Đà Phật, nó là vô cùng khai triển, mà các bạn chịu công phu thực hành rồi, các bạn mới thấy rằng: lui về thanh tịnh, chúng ta mới chứa được cái nguyên ý này, mà còn thiếu thanh tịnh hay trong mê chấp đó, thì cái nguyên ý Nam Mô A Di Đà Phật nó đi trật đường rầy và không có tiến.

Cho nên mọi người tu phải nhớ trì niệm Nam Mô A Di Đà Phật để lập lại con đường rõ rệt, và chúng ta đã thấy rõ rằng, từ bảy ức niên mới kết tụ thành cơ thể con người tại thế gian, cấu trúc bởi siêu nhiên mà có, nó lâu ngày giờ lắm, nó mới hình...nó mới giáng hạ xuống trần gian. Khối này khối kia, từ mọi trạng thái, mới kết tập thành một cái thể xác. Rồi còn chúng ta trở về thì chúng ta làm thế nào mà được trở về? Phải gom tụ tất cả những luồng điển của chúng ta, nó cũng từ mọi trạng thái mà lọc trở về thanh nhẹ tinh vi, rồi kết tập thành hình thù mới đi lên, mới đi ra được, kêu bằng xuất hồn. 

Cho nên đòi hỏi ngày giờ tu trì của các bạn, mà tu cái gì? Tu, ngồi một đống là tu ư? Không! Tâm niệm mới tu, tâm các bạn thành và hành cho đúng đường lối, rõ cái đường lối quy nguyên và khai mở giềng mối của đạo tâm là Nam Mô A Di Đà Phật. Mà trì niệm chừng nào thì các bạn được quy hội sự thanh nhẹ.

Sự thanh nhẹ nó đem lại cho các bạn những cái gì? Mọi trạng thái trở về thanh nhẹ thì các bạn trở nên thông minh, cái sự thông minh lạ thường, sự thông minh từ hồi nào tới giờ các bạn không có thể tưởng tượng được các bạn có sự thông minh đó! 

Và hiện tại tất cả bạn đạo khắp năm châu đã có nhiều người đã đạt, nói cái chuyện tầm thường là làm thơ thi mà thôi! Xưa kia không biết làm, ngày nay đã làm được, xưa kia không biết nghĩ chân lý là tròn, ngày nay thuyết chân lý rất tròn trịa, cái đó do đâu? Phải do sự dày công của hành giả mà khai thông mọi trạng thái của trong cái cơ tạng Tiểu Thiên Địa này mới quy hội về cái nguyên lý của Nam Mô A Di Đà Phật. 

Cái Nam Mô A Di Đà Phật không phải dạy một góc mà dạy cho tất cả, vì thức hòa đồng cho tất cả và khai mở quán thông tất cả, nó mới định. Cho nên chúng ta đã nhầm lẫn xuống thế gian bị phỉnh bởi tứ quan, ngũ tạng, nó đã đã bị xâm nhập, cư trần nhiễm trần nhiều năm, nhiều tháng, nhiều kỳ, chúng ta tưởng đó là thật. 

Ngày hôm nay chúng ta biết kỹ thuật tháo gỡ rồi, thì chúng ta phải nắm cái chìa khóa đó để tháo gỡ. Chìa khóa đó là gì? Là nguyên lý của Nam Mô A Di Đà Phật, mà nguyên lý, tại sao phải niệm Nam Mô A Di Đà Phật? mà thay vì niệm 1 2 3 4 5 6. Nam Mô A Di Đà Phật là cái chấn động lực nó khác hơn một hai ba bốn năm sáu, như tôi đã thường thuyết. 

Bây giờ nói lại cho rõ để cho các bạn ngồi đây và tự nghiệm, cái ý các bạn tưởng chữ N... A... M... nó đi dài lắm, rồi nó sẽ có nơi xuất và có nơi trụ là ngay trung tâm chân mày. M...Ô... nó đi lên trung tim bộ đầu rồi xuất phát ra để thực hiện cái hòa tan với cả càn khôn vũ trụ. A... nó chuyển chạy một vòng của đốc mạch lên trụ trên khối óc, D... I... tinh khí thần trụ, cái chữ “Vạn” nó mới chuyển được là pháp tâm. Đ... À... là nó phóng quang ra tất cả lỗ chân lông, khối óc và hòa hợp với thanh điển Bên Trên đang hội nhập trong cơ thể của chúng ta. P... H... Ậ... T... các bạn nói Phật thì nó quy ngay chỗ lỗ rún, là mình biết mình, “Tứ hải quy gia”, khi lìa bụng mẹ chúng ta đã có trời đất rồi, mà chúng ta không biết. 

Bây giờ, chúng ta càng ngày càng tu, hiểu việc mình, hiểu tiểu thiên địa này, hiểu một nơi trụ hóa bất diệt, đời đời của tâm linh mà chính ta là chủ, thì cái điểm linh quang chúng ta là chủ. Chúng ta mới nắm được cái chủ quyền điều khiển và mở, tận mở cái thức hòa đồng cứu độ quần sanh. 

Chư Phật chư Tiên đã hành đã thành, chúng ta là người kế tiếp, bước vào phải hành, không nên cầu xin. Nếu cầu xin thì mướn họ hành cho ta, thì ta tu làm gì? Ta phải tu chớ ta không mướn người khác tu cho ta, thì cái này mới đi đến mục đích. 

Nhiều người nói rằng tu hành không tụng kinh, không thắp nhang, không lạy Phật làm sao biết đạo. Nhưng mà những người đó chưa hiểu đạo ở đâu? Đạo trong tâm chớ không phải đạo ở trên bàn thờ, không phải đạo ở trên cây nhang, mà không phải đạo ở ngoài đường. Đạo trong tâm!

Bây giờ chúng ta phải làm thế nào? Chúng ta phải tu tâm, phải sửa tâm, chúng ta phải biết cái mạch lạc của tâm nó nằm ở đâu? Cho nên nguyên ý của Nam Mô A Di Đà Phật, ông Tư đã cắt nghĩa rất rõ ràng, đã đào sâu để cho mình đọc và tự thức và tùy theo cái trình độ thực hiện công phu của Pháp lý Vô Vi rồi các bạn dọn, mới ứng, mới trụ, mới nhận được cái luồng điển đó. 

Cho nên nhiều bạn nghe điển, điển, đâu có hiểu điển, mà không có niệm Phật làm sao biết điển. Các bạn niệm Phật rồi, bạn thấy sự huyền diệu rõ ràng, tâm trí các bạn thay đổi, cái nội thức nó được mở, sáng suốt tự nhiên, thấy mọi sự việc kích động nguy hiểm trước mắt ta. Chúng ta thấy vạn sự khởi đầu là không. Tâm chúng ta không động, mà việc nào nó sẽ trở về việc nấy rõ ràng, rồi đâu sẽ vào đấy. Cho nên chúng ta được có cơ hội an nhiên tự tại. Khoa học, xã hội đã cho chúng ta thấy cuộc sống từ xa xưa khó khăn. Người này phá người kia, người kia phá người nọ. 

Bây giờ người ta tôn trọng nhân quyền. Chúng ta được tiến một bước rồi. Ai muốn tu thì cứ ngồi an nhiên đó lo tu, không đói không khổ nữa, chỉ có thiếu tu mà khổ.

Mà nếu chúng ta bằng lòng tu thì chúng ta là một người giải nghiệp, thì không còn khổ nữa. Nghiệp là đi xuống và rước vào, thì nó lấn áp chúng ta là nghiệp. Còn người chưa tu thì người đó còn nghiệp. 

Là Lục Căn, Lục Trần nó đang chỉ huy chủ nhơn ông. Nó ép chủ nhơn phải làm điều này điều nọ, phải nhậu nhẹt, phải đi chơi bời mà làm cái chuyện không hữu ích, phải tranh đua, phải giành đất nước, nhưng mà đất nước của nó nó bỏ. Đất nước của chúng sanh là gì? “Cái Tâm”, mà bỏ “Tâm” đâu còn nước. Bỏ “Tâm”, rồi tham tiền tham bạc làm bậy, giết hại đồng bào không hay, nguy hại tới tấp mà không biết. Tâm không có!