Please wait
Lời Đức Thầy Giảng 25.09.1987 tại Thiền Viện Hai-Không
Năm qua các bạn đã bỏ công học bài học Bi, Trí, Dũng của Đức Mẹ Diêu Trì Kim Mẫu, thực hiện tình thương và đạo đức, yêu thương vô cùng; nhưng muốn bước vào giai đoạn yêu thương thì phải bị thử thách coi thử thật yêu không? Đã lâm trần bị si mê trong sự động loạn, ngày hôm nay có dịp tái hồi cho nó biết giá trị Bi, Trí, Dũng nằm trong chân tâm của nó, coi nó có chịu sống với Bi Trí Dũng không?
Bi Trí Dũng là gì? Là một con đường, chiếc thuyền lèo lái cho nó trở về bến giác. Đi giữa biển cả phải bị sóng nhồi. Sóng càng nhồi càng thấy rõ nguyên ý Bi Trí Dũng không bao giờ lợt phai nhưng mà tâm phàm ngụy tạo nói phai thôi chứ kỳ thật không bao giờ phai.
Sau kích động và phản động rồi trở lại cũng nhìn mặt anh em, cũng biết rằng ta có lỗi, ta đi sai, ta trì trệ, ta lười biếng, ta ngu muội vì không biết sử dụng quyền năng sẵn có trong nội thức Mẹ đã ban, của Cha đã hỗ trợ, luôn luôn ẩn hiện trong tâm thức nhưng mà hướng hạ đem ra sự tranh chấp lẫn nhau, kỳ thị lẫn nhau.
Kẻ nói tôi có học, người kia dốt, người kia nói tôi tu khá hơn, thằng kia chưa tu đến đâu. Cái đó là sự tăm tối vô cùng. Hỏi các bạn những chiếc thuyền đang bơi giữa biển cả, thuyền nào có trình độ? Thuyền nào cũng lênh đênh giữa biển cả nhưng thuyền nào quyết tâm vượt sóng gió thì thuyền đó sẽ đến bờ.
Ngày hôm nay chúng ta cũng vậy, dụng tâm dụng chí, mà chúng ta còn hiểu được chân tâm nằm đâu. Người phàm mắt thịt không biết tu, không biết điển là gì, cũng nói cái tâm là cái tim, nhưng mà chúng ta phải biết trụ tâm ở đâu, ngay trung tim bộ đầu chỗ đó không có dao cắt xén được, không có gì làm phai lợt chúng ta hết.
Cho nên tình thương yêu của huynh đệ chúng ta hướng thượng. Nơi đó là nơi trú ngụ, nơi đó là nơi bước chân trở về nguồn cội, nơi đó là chỗ thanh nhẹ đời đời để tiến hóa. Cho nên ngày hôm nay chúng ta được qua một cơn nhồi quả, thử tâm thử lòng ngay trên mảnh đất hiền hòa này được Thượng Đế giáng lâm đã chứng minh cho chúng ta có cơ hội ở đây tu. Những người quyết tâm tu nên tiếp tục tu, bất chấp những lời thị phi ở bên ngoài và tâm ta hướng thượng làm một việc cho tất cả mọi việc.
Chúng ta tu để cứu những người kế tiếp. Huynh đệ tỷ muội trên quả địa cầu này còn nhiều hơn chứ không phải chỉ có nhóm người này. Những người đó vẫn đau khổ, si mê vì tiền bạc, si mê vì tình ái, si mê vì sự tranh chấp bất chánh mà quên đi cái khả năng sẵn có của chính mình cho nên đau khổ triền miên lấy ai cứu?
Lấy những người tỉnh táo, những người thức hồn, những người biết tu, những người qua những cơn nhồi quả rồi thức tâm, phát đại nguyện và thực hiện trên đường tình thương và đạo đức. Người đó mới mang khí giới tình thương và đạo đức độ đời.
Cho nên các bạn đã qua cơn thanh lọc. Rồi đây cũng sẽ tiếp tục thanh lọc. Phải nhớ rằng chắc chắn là phải bị thanh lọc, thanh lọc về điển. Thuyền nan đang chạy giữa biển cả thế nào cũng bị sóng nhồi mà sóng nhồi là đưa chúng ta đến với dũng chí, ta mới học được Bi, Trí, Dũng. Cơ hội đâu học? Đó là một cơ hội để học Bi Trí Dũng! Mà trong ta có, mà ta không ngự nơi đó thì làm sao mà chúng ta thấy rõ quyền năng sẵn có của chính mình.
Đâu phải cái người chưa tu không biết quyền năng của Bi Trí Dũng đâu! Biết nhưng mà nó vì bận rộn, vì sự tham lam, sự si mê của nó, mà nó biết được nó cũng nắm cái Bi Trí Dũng nó đi. Mà Đức Mẹ Diêu Trì Kim Mẫu, Cha yêu quý cũng dụng Bi Trí Dũng để độ đời, luôn luôn từ bi, luôn luôn dũng chí đi tới tận nhà, tận tâm của mọi người, mọi hành giả để thức tâm nó, để cho nó hiểu nó là ai và sẽ trở về cái sự chơn giác của nó.
Cho nên, cái hồn chúng ta là trên hết. Cái xác chúng ta là lệ thuộc nhưng nó là luật Trời, nếu mà chúng ta đi sái quấy một chút là lâm bệnh, ăn bậy cũng lâm bệnh, nói bậy cũng lâm bệnh mới thấy rõ chính ta tạo nhiều cơ hội cho chúng ta tiến và chính ta tạo nhiều cơ hội cho chúng ta lùi.
Chúng ta hiểu được sự quân bình đó chúng ta mới thực sự bước ra độ thế và thực hành để ảnh hưởng chúng sanh. Mà chúng ta không qua những cơn nhồi quả đó thì không thể nào mà thấy rõ giá trị của luật quân bình.
Giá trị của luật quân bình nằm ở đâu? Nằm trong thanh lẫn trược mà chúng ta học vừa thanh vừa trược một lượt thì tương lai các bạn phải đi xe hai bánh. Khi mà quán thông được thanh trược rồi và thực hành thanh trược rồi, là gì? Bước vào hòa tan với Thượng Đế rồi, gánh vác, thương yêu vô cùng.
Không thể từ chối được sự thương yêu trong tâm của chúng ta. Từ cọng cỏ, từ hột sạn, cát chúng ta cũng thương yêu. Thương yêu tất cả! Đó! Phải mở cái tình thương càng ngày càng lớn rộng, phải qua nhồi quả, qua sự quân bình đó chúng ta mới thấy rõ giá trị của sự thương yêu.
Cho nên, một năm qua các bạn cũng nghe qua những lời giảng kêu các bạn thương yêu và tha thứ nhưng mà chưa. Bắt đầu thương yêu là phải nhồi quả, nhồi quả rồi các bạn mới nắm vững cái thương yêu. Nắm vững khí giới đó mà đi. Mà đi được rồi nhân loại sẽ đạt được cái gì?
Cái tình yêu thương hoan lạc của các giới đã thực hành và trao phó. Cho nên người Vô Vi toàn là người thực hành không có mê tín. Nếu những người không gắng công tu mà nhờ Bề Trên độ thì không bao giờ độ được.
Trời Phật đã giáng lâm cho ta một phép lạ trọn lành, có một thể xác đầu đuôi tay chân mà bây giờ cứ nghĩ bậy không! Lạm dụng của Thượng Đế, dụng sự sáng suốt của Thượng Đế đi ăn thua, đi giết chóc, đi lừa gạt rồi chúng ta nghĩ sao?
Bây giờ chúng ta ăn năn chúng ta biết rồi. Sử dụng cái quyền năng của Thượng Đế quá nhiều, lạm dụng quá nhiều ngày nay đã thức tâm trở về với chơn giác mà để tiến lên ảnh hưởng người khác. Nhiều bạn bè, nhiều anh em chúng ta đang lâm vào tình trạng đó, mê muội vô cùng.
Tưởng tui đi học, tui có bằng cấp rồi tui ăn hết, rồi tui đè đầu người ta rốt cuộc rồi mình đè đầu mình. Tui mánh lới người ta hổng biết, tui ăn gian được họ hổng thấy. Té ra họ thấy hết. Không có cái gì người ta không biết mà không có cái gì người ta không thấy! Các bạn đã xem tuồng hát xưa, ông vua, Đắc Kỷ này kia kia nọ, bí mật lắm mà người ta biết hết à, hổng có giấu được! [09:29]
Cho nên, tâm chúng ta người tu Vô Vi là bỏ nghiệp tâm, mở tâm ra, công khai hướng thượng, nhất định: "Tôi là một tội nhân, một tội hồn tại thế, tôi phải cố gắng tu, hòa tan với thanh khí, hòa tan với nguyên khí của Càn khôn Vũ trụ rồi mới nhìn lại Cha Mẹ tôi ở trên Trời đang làm những gì? Sanh tôi ra, đâu có muốn tôi làm ăn cướp! Sanh tôi ra, đâu có muốn tôi làm một người gian ác! Không!"
Cho nên Cha Mẹ Trời phải đau khổ mãi mãi, theo dõi một bên không bỏ, luôn luôn theo dõi, luôn luôn hướng độ, cho nó sống hoàn cảnh này tới hoàn cảnh kia, hoàn cảnh nọ, để nó thấy hoàn cảnh là ân sư, mà để nó lui về sự thanh tịnh để nó tiến. Nhờ hoàn cảnh này nó mới ngộ đạo, nhờ hoàn cảnh kia nó mới thức hồn, tất cả nhồi quả đều là hoàn cảnh để độ tha. Cho nên chúng ta tới đây là dự trong trường học, dự trong bãi trường thi, học rồi phải thi.
Cho nên, các bạn năm qua đã học mà thi rớt hết! Nói lẻo lẻo rớt hết! Nhưng mà ngày hôm nay hồi sinh mới thấy rằng uổng, uổng một năm trời mình rớt. Bây giờ năm nay không dại nữa! Năm nay có người vớt mình lên rồi, mình hổng có bị trôi sông nữa!
Mình tiếp tục chèo chiếc thuyền nan này đi, đi tới về bến giác, lúc nào cũng giữ phần quân bình tình thương và đạo đức, ôm cái khí giới tình thương và đạo đức sẵn sàng trong tâm. Ôm cái gươm đó cắt đứt mọi tánh hư tật xấu.
Nói đâu làm đó! Không sai chạy! Chuyện Trời Phật, thấy chuyện không có nhưng mà làm được. Cái ngày hội tụ của chúng ta ngày hôm nay là mọi người nói không có, chắc chắn là không có hội tụ, chắc chắn là không thành công, chắc chắn là không có ai tới thiền viện Hai Không nhưng mà ngày hôm nay biết bao nhiêu người đã đến đây. Tại sao? Chuyện của ông Trời làm, ông Trời đã định, đã hoạch định, đã sắp đặt, chớ không phải người phàm sắp đặt.
Lý luận của người phàm không xài được, dù trong bạn tu cũng vậy nữa! Tâm nó còn tăm tối, ngu muội, nó không biết, nó không biết sự chứng giám của Thượng Đế làm cái gì đây! Muốn giúp đỡ nhân loại cái gì ở đây? Ngài đã trưng dụng miếng đất để làm gì? Để độ cho mọi người tiến hóa, để độ cho mọi người có cơ hội giải nghiệp. để độ cho mọi người thăng hoa tư tưởng mà trở về trẻ đẹp, tươi tươi đời đời, không bao giờ bị tiêu diệt.
Cái sự ngu muội đó nên sớm ăn năn! Phát tâm ra mà chuộc tội lấy mình, không sẽ xuống địa ngục! Một sự cảnh cáo uy nghi ngày hôm nay là để cho mọi người thức tâm, đừng ôm sự mê chấp nữa và tự tạo lấy sự tăm tối cho chính mình, nghèo nàn càng nghèo nàn nữa!
Tự xua đuổi mình, tự kỳ thị mình! Có cơ hội không chịu hưởng, có nơi không chịu làm! Cho nên trong tâm các bạn là quý lắm, là vàng là bạc không có đổi nữa! Cái tâm các bạn là đời đời bất diệt, cứ hướng thượng, cứ làm việc cho Thượng Đế, cho chung, cho tất cả mọi người.
Hạnh hy sinh của các bạn là thực hiện sự thương yêu thực sự. Các bạn làm nhiều chừng nào các bạn thấy thương yêu, hết sức thương yêu, càng làm các bạn thấy họ đang đau khổ.
Vì sao? Vì mê muội, họ ôm tiền bạc. Vì sao? Vì mê muội họ ôm cái không có lấy được, không có mang đi được. Tội nghiệp cho họ không? Mà họ cứ kêu đau lưng, mỏi cWhatổ vì cái đó, vì sự tranh chấp ngu muội, bỏ phí phần hồn, khinh thị lấy họ.
Chúng ta nghĩ sao? Anh em chúng ta đang mang bệnh điên đó rồi chúng ta làm sao? Chúng ta phải tu, tu nhiều, thanh tịnh nhiều để chúng ta ảnh hưởng. Ta làm cho mọi người thấy rõ rằng họ có khả năng. Họ có thể tiến được. Họ có thể giỏi hơn chúng ta gấp triệu lần! Tại sao họ hổng làm? [13:48]
Cho nên chúng ta hy sinh một chút để giúp cho họ và giúp luôn cho chúng ta. Huynh đệ chúng ta thành công tức là chúng ta thành công. Nhân loại thành công vạn linh được đồng hưởng trong cái thanh khí hòa ái tương thân hướng thượng, thấy giá trị của Thượng Đế, thấy giá trị của Ngài đã âu yếm trong tâm của mọi người, thương yêu tất cả không bỏ một ai.
Thấy Mẹ Hiền, Cha Trời Mẹ Đất có rõ ràng! Mẹ hiền… không có đất lấy gì bạn sống? Không có xác lấy gì bạn sống ở đây? Xác đó là Mẹ đó bạn! Làm sao bạn rứt khỏi Ngài?Mà dám quên Ngài? Bỏ Ngài không cần biết Ngài theo cái tánh hư tật xấu? Lòng từ mẫu, không hướng về lòng từ mẫu mà hướng về ác nghiệp, làm sao tiến? Hướng về sự tranh chấp làm sao tiến?
Dù cho tóc bạc mắt lờ nhưng mà không bao giờ thành đạo! Vì cái tâm không hiền! Cái tâm không hướng thượng! Miệng nói về nguồn cội mà tâm còn ác độc! Cái đó không có nên. Tội nghiệp cho phần hồn đi nửa đường rồi chìm luôn. [15:01]
Cho nên, tôi nhắc ở đây là một lần chót! Và các bạn sẽ bị nhồi quả nhiều hơn, thử coi tâm các bạn có phải về với Tiên Phật không? Còn nếu không về với Tiên Phật thì tự xóa bỏ luôn! Chắc chắn như vậy.
Tôi cũng đi mấy chục năm rồi, tôi cũng cống cao ngạo mạn đủ thứ hết rồi. Ngày nay tôi còn phải hạ bệ, tôi phải nghiên cứu, tôi phải nhịn nhục, đi đây đi đó hạ mình tất cả, kể các bạn là Thượng Đế, là Cha Mẹ tui, tui mới phục vụ tận tâm, thương yêu hết sức, mà để chỉ đường vạch lối cho các bạn đi ra một cái đường vinh quang cởi mở, không bị ai đè bẹp các bạn nữa.
Từ rày về sau chấp nhận nhồi quả đi để tiến. Giữ tình thương và đạo đức để xây dựng chính mình và ảnh hưởng tất cả mọi người. Điều này là điều cần thiết. Thậm chí tôi đã hy sinh đi chỗ này chỗ nọ mà nhiều khi nửa đêm tôi còn quỳ lạy các bạn. Tôi đã nói nhiều đêm tôi phải khóc suốt đêm.
Chi vậy bạn? Ích gì cho tôi? Nhưng mà ngày hôm nay tôi có phần thanh điển, phần thanh điển đó ít nhiều cũng truyền cảm cho các bạn trong đêm mê muội để các bạn hồi tỉnh, thức tâm và hướng về con đường tu.
Cầu xin các bạn tu để quả địa cầu nó được yên. Các bạn ngồi thiền là các bạn cung ứng thanh điển cho tam giới chứ không phải các bạn làm tiểu sự! Làm đại sự!
Không có hô hào, không có quảng cáo nhưng mà các bạn đã làm được đại sự. Thanh quang của các bạn phải hướng thượng để hóa giải tất cả những sự trược ô của quả địa cầu vì sự tranh chấp vô lý, lợi dụng quyền năng của Thượng Đế, lợi dụng tất cả nguyên điển của Thượng Đế mà đâm ra giết nhau, tạo súng ống.
Còn khí giới sẵn sàng tốt đẹp trong nó, là cái gươm tình thương và đạo đức không lấy ra sử dụng, không lấy ra để chặt đứt những cái tánh hư tật xấu mà cứ đem giấu cái gươm minh cảm đó! Thành ra dùng cái đồ kêu bằng ô trược vật chất, sát với nhau nhưng mà không bao giờ giết được ai. Phần hồn vẫn luân hồi, vẫn tiến hóa, rồi những phần chủ trương đó vẫn bị đày đọa.
Ngày hôm nay cả thế giới đang học có chữ nhịn nhục. Cho nên ngày hôm nay chúng ta phải hết sức nhịn nhục, đồng hướng thượng để cứu độ tất cả chúng sanh tại thế. Quả địa cầu này sẽ biến chuyển, thiên cơ sẽ thay đổi.
Cho nên việc làm của các bạn không phải là việc nhỏ, bao nhiêu luồng điển của Cha đã giáng lâm mách bảo. Mẹ Diêu Trì cũng khóc hết nước mắt và những người truyền pháp cũng đã năn nỉ Bề trên biết bao nhiêu trận rồi, từ trận này đến trận nọ, yêu cầu tha thứ để cho nó có cơ hội tu.
Cho nên các bạn được đại phước đầy đủ điều kiện mà không tu thì rất uổng. Cho nên hôm nay tôi về đây một lần nữa nhắc các bạn trong tình thương yêu của chúng ta không có bao giờ bỏ dù tui đi nhưng tâm hồn tui vẫn ở đây.
Cho nên các bạn thường xuyên lên đây tu rồi từ từ do sự quyết tâm của các bạn hướng dẫn một số người đồng tu đồng tiến. Làm được một khối siêu văn minh, đúng theo nguyên ý của Thượng Đế rồi cho khoa học thấy cái Khoa học huyền bí trong nội tâm các bạn khai triển đến vô cùng rồi đóng góp cho nhân loại bằng cách nào.
Thấy các bạn ngồi làm thinh chứ làm việc rất nhiều. Rồi đây các bạn sẽ làm về siêu văn minh, biết bao nhiêu công việc cần cái thanh điển của các bạn để làm việc, xoay chuyển thời tiết đủ chuyện hết. Cái này là cái chuyện cần thiết, huyền cơ mà các bạn không thấy.
Các bạn chỉ nghe thiên cơ không biết huyền cơ! Huyền cơ trong nội thức của mọi chúng sanh, của mọi sanh linh tại thế đang đóng góp cho cả Càn khôn Vũ trụ.
Cho nên các bạn phải cố gắng lên. Chúng ta đang lèo lái chiếc thuyền qua một cơn nhồi quả, bây giờ thức hồn thấy rõ rồi bình minh đã đến rồi, chúng ta phải lèo lái, sắp hàng trật tự lại rồi đi tới nữa, chấp nhận nhồi quả, chấp nhận sóng gió, chấp nhận bão tắp. Ta quen rồi, ta không sợ nữa, ta đi và đi trở về đến nơi, chắc chắn sẽ về đến nơi bằng một tinh thần Bi Trí Dũng rõ rệt. Thành thật cảm ơn sự hiện diện của các bạn.